Nghe Ngải Lâm vẫn định liệu như mọi khi, Lâm Khắc hỏi: "Ngươi định cứu tế thế nào? Vẫn trực tiếp phát tiền cho nạn dân như trước sao?"
Ngải Lâm khựng lại. Lần này nàng không gật đầu ngay mà ngoảnh sang nhìn đám thợ mỏ đang uống nước đường với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc trên bãi đất trống.
Nàng bâng quơ nói một câu không đầu không đuôi: "Thời gian qua ta đã chứng kiến không ít người, cũng từng trò chuyện với vài bách tính nội lục đang làm việc tại Phong Nhiêu địa và Hà Cốc địa, biết được lai lịch của họ."
"Họ bị đuổi khỏi quê hương, bị lùa lên thuyền như súc vật, rồi tới nơi đất khách quê người này làm việc cho ngươi."




